21/02/2017

Bản Lên tiếng về cách hành xử của nhà cầm quyền CSVN đối với thảm họa Formosa và đối với thái độ nhân dân trước thảm họa này

14-02-2017

Thảm họa môi trường biển từ Vũng Áng, Hà Tĩnh, do 2 tập đoàn Formosa Đài Loan và Luyện kim Trung Quốc tạo ra đã làm điêu đứng cuộc sống của hàng triệu người thuộc 5 tỉnh miền Trung, gây lo lắng tâm tư cho toàn thể đồng bào đã từ gần một năm qua, đặt đất nước trước nhiều vấn nạn về môi trường sinh thái, sức khỏe giống nòi và an ninh quốc gia chẳng biết đến bao giờ mới giải quyết nổi.

Bởi lẽ công luận ngày càng biết rõ Formosa trên danh nghĩa là nhà đầu tư Đài Loan, doanh nghiệp Đài Loan, nhưng vốn chủ yếu là của Trung Quốc, với nhà thầu Trung Quốc, công nghệ lỗi thời Trung Quốc, hàng vạn công nhân Trung Quốc. Thực chất Formosa là mưu đồ Trung Quốc tàn phá đất nước Việt Nam, hủy diệt giống nòi Việt Nam, là đòn hiểm về chính trị, kinh tế, quân sự đánh vào Việt Nam. Nó đã và đang làm hư hỏng nhân sự cao cấp của Việt Nam, biến nhiều quan chức cấp quốc gia thành những kẻ phản dân hại nước. Nó là mũi gươm thọc vào sườn cơ thể Việt Nam, dễ dàng cắt đôi đất nước Việt Nam, làm chảy máu nền kinh tế Việt Nam. Bauxite đang rỉ máu dai dẳng trên Cao nguyên. Formosa sẽ chảy máu triền miên ở biển Hà Tĩnh.

Liệu Thủ tướng có định ám chỉ gì không?

Nguyễn Đình Cống

Ngày 19 tháng 2 một số báo và VTV đưa tin Thủ tướng Chính phủ làm việc với lãnh đạo tỉnh Nghệ An (NA). Ngoài những nhiệm vụ về xây dựng, phát triến, cuối cùng bài tường thuật có câu sau: “Thủ tướng cũng đã trả lời và chỉ rõ hướng giải quyết với các kiến nghị khác của tỉnh; cũng như chỉ đạo tỉnh tiếp tục đảm bảo an ninh trật tự trên địa bàn, xử lý nghiêm những đối tượng vi phạm pháp luật”.

Câu chỉ đạo này của TT diễn ra sau mấy ngày nhân dân Song Ngọc tổ chức đi nộp đơn kiện Formosa bị ngăn cản, bị cho là làm rối trật tự công cộng, cản trở giao thông, bị thông tin chính thống tại Nghệ An lên án vi phạm pháp luật. Trong lúc đó nhiều tường thuật trên mạng xã hội dân sự phản ảnh những thủ đoạn gian dối và đàn áp của công an, là chính quyền “bốc lửa bỏ tay người”. Việc này làm dấy lên trong toàn quốc sự quan tâm chính đáng. Thế nhưng, theo tường thuật, trong báo cáo với TT, lãnh đạo NA không đề cập đến, trong phát biểu TT không đả động đến. Như vậy họ không biết hay có biết mà cố tình lờ đi, cho đó là chuyện quá nhỏ mọn.

Và rồi liệu lời chỉ đạo của TT có ám chỉ đến việc trên hay không. Tôi có một vài phán đoán sau:

Tư liệu lịch sử

Ai là người cầm chịch ở Hà Nội?

GS Nguyễn Thị Liên Hằng

Hank Tran dịch

Như mọi tư liệu chiến sự về Chiến tranh Việt Nam đều nói, phía Mỹ phải đương đầu với một “kẻ địch giấu mặt”: các đội du kích thoắt ẩn thoắt hiện, cấp chỉ huy các đạo quân lớn không muốn thực hiện các trận đánh đối công trực diện. Nhưng câu sáo ngữ đó còn mang một ý nghĩa khác mà hầu hết mọi người đều không nhận thấy. Đến mãi tận năm 1967, giới lãnh đạo quân sự, tình báo và dân sự của Hoa Kỳ vẫn không biết chắc được ai trong số các lãnh đạo ở Hà Nội là nhân vật có quyền đưa ra quyết định tối thượng.

Xét ở vài khía cạnh, đó chính là điều miền Bắc mong muốn - tạo ra ấn tượng rằng mọi quyết định đều do tập thể đưa ra, dưới bàn tay chỉ bảo nhẹ nhàng của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Nhưng sự nhầm lẫn của phía Hoa Kỳ cũng vô tình phản ánh một sự thật của nền chính trị Bắc Việt, đầy rẫy sự chia rẽ và lộn xộn, mà tới tận bây giờ các sử gia mới bắt đầu nhận ra. Nhờ việc giải mật các tài liệu lịch sử, tuy có phần chậm mà tùy tiện; nhờ các tác phẩm chép sử và hồi ký phản tỉnh, nhờ việc công bố các bức “thư ngỏ” của các cựu lãnh đạo bất mãn, và nhờ công sức nghiên cứu, phân tích cẩn thận và miệt mài của các chuyên gia Việt Nam học, giờ đây chúng ta có được kiến thức tốt hơn về người cầm chịch ở Hà Nội lúc đó, và để lên được vị trí đó ông ta đã trải qua các cuộc đấu đá như thế nào.

Xã luận: Đường ra tòa mùa này dài lắm

Trịnh Hữu Long

Quãng đường từ Giáo xứ Song Ngọc (huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An) vào tới Toà án Nhân dân thị xã Kỳ Anh (Hà Tĩnh) dài khoảng 170 cây số. Đó là con đường mà vào ngày 14/2 vừa qua, 600 người dân dự tính sẽ đi để nộp đơn khởi kiện dân sự, đòi Công ty Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh bồi thường vì đã xả thải gây ô nhiễm môi trường biển.

Nhưng họ chưa bao giờ tới đích.

Đoàn khiếu kiện đã bị chính quyền chặn lại khi còn chưa kịp ra khỏi địa phận Nghệ An.

Trả lời phỏng vấn BBC, linh mục Nguyễn Đình Thục cho biết, công an đã chặn đoàn khiếu kiện, đánh đập và bắt đi nhiều người. Còn báo Nhân Dân, dẫn lời Thông tấn xã Việt Nam, thì đưa tin đoàn khiếu kiện đã gây rối loạn giao thông, ném gạch đá vào lực lượng cảnh sát, buộc chính quyền phải cẩu xe và bắt giữ nhiều người về đồn.

Dù bất cứ chuyện gì đã xảy ra, toà án vẫn nằm xa tít tắp.

Thảm họa Formosa: Đỏ chọi Xanh ở Việt Nam

Thời Mới/The Economist

Khương An dịch

Việc Đảng Cộng sản không thể kiểm soát ô nhiễm đang bào mòn quyền lực của Đảng.

clip_image002

Ảnh: Michael Morgenstern

Việt Nam: Các nhà máy phát điện bằng than sẽ hủy diệt biển

clip_image002

Một nhà máy nhiệt điện chạy bằng than ở Việt Nam. (Hình minh họa: Báo Thanh Niên)

Viện Công nghệ Môi trường lấy mẫu nước đỏ ở Vũng Áng

Văn Định

Vậy là thông tin về “dải nước đỏ” ở khu vực Formosa ngày 17-2 không phải là tin bịa đặt như các dư luận viên hô hào.

Bài báo cũng thông tin: “Trước đó, ngày 19-1, dải nước đỏ này cũng đã xuất hiện tại khu vực cảng Vũng Áng”.

Trong bài báo này, ông Võ Tá Đinh, Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường Hà Tĩnh cho hay: “hiện tượng dải nước biển đỏ ở khu Cảng Vũng Áng ngày 19-1 đã được Viện Khoa học Công nghệ báo cáo kết quả phân tích. Đó là hiện tượng tự nhiên, do sứa vào mùa sinh sản tạo ra.

Ngoài ra, tại khu vực biển này nước ít luân chuyển nên bị ô nhiễm hữu cơ do các nhà hàng, bè nổi xả thải ra biển”.

Ông Võ Tá Đinh cũng cần xem lại cách lấy mẫu, dụng cụ lấy mẫu của nhân viên ông với dải nước đỏ ngày 17-2 (Ảnh 2 của bài báo: http://static.new.tuoitre.vn/…/19/anh-2-nuoc-do-1487511673.…): nhân viên lấy mẫu không đeo găng tay, mẫu được lấy vào một chai màu xanh lục như là vỏ chai bia!

Bauxite Việt Nam

Không đau đâu, đừng sợ!

FB Pham Doan Trang

Từng làm phóng viên truyền hình, tôi nhận thấy nhiều người dân Việt Nam chia sẻ một đặc điểm không được thú vị lắm, đó là: Cứ thấy ống kính máy quay và nhà báo xin phỏng vấn, là từ chối, trốn, né, thậm chí đuổi quầy quầy. Thế nhưng cũng chính những người đó, nếu thấy phóng viên quay sang phỏng vấn người khác, thì lại đứng phía sau, tìm cách thò mặt vào khuôn hình cười cười hoặc lè lưỡi, giơ tay vẫy vẫy… để được lên tivi.

Ban đầu, tôi không thích cách ứng xử ấy lắm vì nó hơi trẻ con. Về sau, tôi nghĩ có thể nó còn xuất phát từ một nỗi sợ nào đó. Người ta sợ lên hình để trả lời phỏng vấn một cách nghiêm túc, vì nhiều lý do: sợ mình xấu, sợ mình không biết ăn nói, và nhất là sợ phiền. Về điểm này nhà văn Nam Cao đã viết từ năm 1941 trong tác phẩm Chí Phèo: “Không ai nói gì, nguời ta lảng dần đi vì nể cụ bá, lại để khỏi lôi thôi, nhỡ có chuyện gì người ta lại triệu mình đi làm chứng”. Còn chuyện vẫn thích thò mặt vào khuôn hình để lên tivi thì đó lại là biểu hiện của tính trẻ con - ta không bàn kỹ về việc ấy ở đây.

20/02/2017

Giám đốc Nguyễn Hữu Cầu “bị trọng thương” hay Công an Nghệ An tạo hiện trường giả?

Phạm Chí Dũng

“Não trạng xem Công giáo như một loại “kẻ thù”, hoặc gần như thế, được tích tụ từ cuộc xung đột giữa Cộng sản và Công giáo hơn nửa thế kỷ trước, vẫn còn nặng nề trong đầu giới quan chức chính quyền và công an trị. Từ ngày vụ biểu tình chống Formosa nổ ra, nhiều lần giới dư luận viên của đảng lại tung ra những bài viết với những đoạn trích dẫn giống hệt văn phong báo cáo nội bộ với văn phong mạt sát người Công giáo và đánh giá Công giáo là mối họa khủng khiếp của chế độ.

Đã từ quá lâu, não trạng và lề thói hành xử phi văn hóa của nhiều quan chức công an đã biến ranh giới giữa chính quyền và cộng đồng Công giáo trở thành một chiến tuyến tiệm cận với xung đột và đối kháng. Ý thức hệ chủ quan đến mức cực đoan về quyền lực càng làm các viên chức chính quyền sa đọa vào tâm thế mà người đời cho là không còn biết đến trời cao đất dày là gì nữa.

Sau sáu chục năm tạm yên ả, mồi lửa Công giáo lại có cơ rực đốt trong lòng chế độ. Thay cho cái nhìn khoan dung giữa những người cùng dòng máu Lạc Hồng và quê cha đất tổ, lại là truyền thống thâm thù “Công giáo - Cộng sản” có nguy cơ tái hiện, tiếng la hét bạc lòng chới với của dân tình giữa hai làn đạn…”

Thờithế thay đổi thì mấtđược sẽ chuyển hóa cho nhau chỉ trong chớp mắt, đó là chân lý Nguyễn Trãi đúc kết cách đây đã hơn 500 năm. Sau khi đánh sụm ông Ba X, cụ Tổng tưởng chừng đang có cơ trở thành một “Thein Sein Việt Nam” trong con mắt một số người yêu nước bồng bột nào đấy, bỗng nhiên thảm họa Formosa bùng lên, cuộc vi hành vội vàng của cụ vào Vũng Áng chỉ để nói một câu: “Dự án Formosa đúng tiến độ” rồi cắp một cặp ra về làm vỡ tan lòng tin còn sót lại của bất kỳ người Việt nào đối với cụ, để lộ ra trọn vẹn hình ảnh một cụ già hoàn toàn lú lẫn lòng yêu nước thương dân, chỉ một hai cúi rập đầu trước họ Tập, và cũng để lộ ra mối ngờ khó giải về những quan hệ mờ ám giữa tập đoàn Formosa Vũng Áng với bàn tay nham hiểm của Tàu Cộng thò vào phi vụ này.

Cũng vậy, Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc lên thay Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng với tuyên ngôn “kiến tạo” đã làm cho khối người khấp khởi, tưởng mình đang tiếp cận một thời đại mới quyết tâm xây dựng lại đất nước với tinh thần hòa hợp hòa giải đầy chất nhân văn. Thì bỗng những chuyện “diễn trò” của các loại quan chức thiếu học và thiểu năng trí tuệ liên tiếp diễn ra xung quanh vụ cá chết, cuối cùng dẫn đến cái gật đầu dễ dàng trước món tiền rẻ hều 500 triệu đô la của lũ tội phạm “cố đấm ăn xôi” để đền bù cho cả một dải biển miền Trung dài 200 km bị đầu độc không biết bao giờ hồi phục và cả một ngành ngư nghiệp truyền thống bị chết ngắc, hàng bao nhiêu vạn ngư dân cùng con cái thất nhiệp, đói rách, tha phương cầu thực... khiến người ta bàng hoàng, tự hỏi: “Sao Chính phủ kiến tạo gì mà bịp dân và khinh thường mạng dân như vậy?”

Thế rồi tiếp đấy không phải là những chuyện lo tổ chức cứu tế, khắc phục hậu quả cho dân mà lại là hàng loạt cuộc đàn áp bằng đủ mọi cách của AN nhà nước nhằm ngăn trở những cuộc khiếu kiện Formosa của đông đảo người dân Nghệ An Hà Tĩnh từ sau tháng 6-2016 đến nay mà đỉnh điểm là vụ đàn áp khủng khiếp “máu kêu trả máu” với thủ đoạn vu vạ ghê tởm mà CS đã quen dùng từ 1945 và càng ngày càng thêm thiện nghệ nhờ chính các đợt thực tập liên tục tại đất nước từng lừng tiếng trên thế giới bởi các tội ác chống loài người của CMVH và Thiên An Môn... Còn gì ê trệ hơn thế nữa.

Vâng, ngày xưa, lâu lắm rồi, nói đến Đảng có thể là nói đến chỗ dựa và niềm tin cho dân nghèo; nói đến Công giáo có thể là khơi gợi một mối hiềm nghi mơ hồ, làm liên tưởng đến một thứ “công cụ của thực dân Pháp” như những lời tuyên truyền nào đấy... Nhưng Thờithế hôm nay đã hoàn toàn thay đổi. Quả lừa mà dân Việt được nếm trong hơn 70 năm đã quá no quá chán. Ngày nay ai cũng hiểu kẻ đang chễm chệ trên đầu dân, đang cướp lột của dân và đang sẵn sàng cúi mọp trước kẻ thù truyền kiếp tuyệt nhiên không phải là Công giáo.

Thế thì kẻ đó là kẻ nào?

Không cần nói hẳn ai cũng đã rõ mồn một.

Bauxite Việt Nam

Không phải 62% GDP, mà nợ công Việt Nam đang là 210% GDP!

Lê Dung

clip_image002

Tiến sĩ Vũ Quang Việt, Cựu Vụ trưởng Vụ thống kê của Liên Hiệp Quốc, vừa tung ra một số liệu “khủng khiếp” ngay trên một tờ báo nhà nước là Thời báo Kinh tế Sài Gòn: nợ công quốc gia của Việt Nam đã lên tới 210% GDP!